- Tại sao bạn quyết định tạo ra ITApedia.com?
Lý do đầu tiên là niềm đam mê và khả năng làm được. Tiếp theo thì nhiều đến nỗi tôi sẽ phải thống kê với gạch đầu dòng (không xếp theo trật tự nào), nhưng chưa chắc đã đủ. Tôi có thể thích một bông hoa chỉ vì thấy nó đẹp, yêu một con mèo chỉ vì nó là mèo,… nhưng để thúc đẩy tôi làm một công việc quan trọng và đòi hỏi sự tận tâm thì cần rất nhiều yếu tố.
– Tôi chưa thấy một trang web nào ở Việt Nam hoàn toàn và toàn diện về văn hoá – ngôn ngữ Ý, tôi muốn thấy nó, thế thì tôi tự tay xây dựng thay vì trông chờ. “Muốn ăn thì lăn vào bếp” là bản tính của tôi.
– Tôi có thể học tốt hơn, hiểu sâu hơn, nếu nội dung được trình bày một cách đơn giản thay vì màu mè, gọn gàng thay vì rối rắm và mang tính đối thoại thay vì một chiều gò bó. Tôi quen đọc sách, báo, tạp chí nên không hợp tiếp cận, bồi dưỡng kiến thức qua những mẩu nội dung ngắn, gián đoạn và đơn lẻ như mạng xã hội hay các app học tiếng phổ biến. Thế nên “sứ mệnh”, trước hết là với những đòi hỏi của bản thân, lại càng lớn.
– Các trang web tại Việt Nam và cả Ý chèn quá nhiều quảng cáo, khiến trải nghiệm đọc và tiếp thu kiến thức bị nhiễu động, nên trình bày tối giản nhất có thể. Tôi muốn chia sẻ tự do những gì tôi “hái lượm” được với tất cả các bạn có cùng đam mê.
– Tôi không thích làm những điều trùng lặp hoặc điều ai cũng làm được, mà phải có dấu ấn cá nhân, hữu ích cho bản thân và cộng đồng.
– Tôi yêu sự đa dạng và muốn tạo dựng một hệ sinh thái, với những cá thể tác động và cộng hưởng với nhau. Theo thời gian, tôi sẽ tạo ra nhiều nội dung nữa, nhưng chúng không lan man mà phải có hệ thống, để các đầu mối kiến thức gắn kết với nhau chặt chẽ và mạch lạc.
– Tôi không phải là người giỏi sử dụng ngôn ngữ, nhất là ngôn ngữ nói và những nội dung cần ghi nhớ đầy đủ, chính vì thế mà trách nhiệm với kiến thức càng thúc đẩy tôi rèn luyện bản thân nhiều hơn. (dù ở một khía cạnh nào đó, việc ghi nhớ không đầy đủ sẽ thúc đẩy tôi tư duy hoặc tưởng tượng để trám vào những chỗ khuyết, kết quả thu được là những “hoa văn” khác biệt).
– Tôi (có vẻ) có vẻ bề ngoài thân thiện, nhưng trong công việc lại rất khó tính và cầu toàn. Ngay từ bé tôi đã có ấn tượng đặc biệt với những quyển sách có màu trên giấy couché được nhập về Việt Nam. Lúc đó kinh tế khó khăn, sách tranh màu là của hiếm, nhưng may sao có hàng xóm là quan chức, giáo viên nên thi thoảng tôi được đọc ké Bác sĩ Ai-bô-lít, Kiến và chim bồ câu, Tuyển tập Pushkin… và bị chinh phục hoàn toàn. Sau này là những quyển vở làm toán của anh tôi, vở, vâng, là vở viết tay, dày 200-300 trang, còn đẹp hơn bất cứ cuốn sách nào tôi từng thích. Sau nữa, khi bắt đầu tiếp cận Internet, tôi tìm một số website để xem tranh thì phải lòng Musée d’Orsay (lúc đó giao diện khác hiện giờ), giờ thì Google Arts & Culture, Khan Academy… So với những “công trình” đồ sộ như thế này, tôi chỉ là một giọt nước giữa đại dương, nhưng không vì thế mà nó nhạt nhẽo, vô hồn: sự trong trẻo của nó cũng phải ẩn chứa nhiều khoáng chất.
– Trong nhiều việc, có những lời chê bai khiến tôi càng thêm mạnh mẽ; nhưng trường hợp này, những động lực tích cực mạnh đến nỗi tôi không cần đến lời chê như một cú hích bổ sung. Tôi cần cù như một người nông dân nhưng cũng kiêu hãnh như một nghệ sĩ.
– Tôi luôn có ý thức bảo vệ nhưng không có tính sở hữu trong các mối quan hệ, vì đó là quyền tự do của mỗi người, nhưng trong công việc và sáng tạo, ngoài sự bảo vệ thì tính sở hữu của tôi cực cao, điều này cũng không đáng ngạc nhiên vì xã hội càng văn minh càng tôn vinh và bảo vệ sự sáng tạo và bản quyền. Tôi có những website riêng, ca khúc riêng, tác phẩm hội hoạ riêng, thiết kế riêng… nên cũng muốn biến kiến thức ngôn ngữ và văn hoá Ý thành một “của riêng”.
– Nước Ý là tình yêu của tôi, nên tôi cũng đối xử như người tôi yêu vậy: không chỉ cảm xúc, mà còn là hành động, sứ mệnh, trách nhiệm. Đặc biệt, dù không có cơ hội được học tại Bocconi, tôi tự hào được làm việc cho Bocconi, trường đại học có mọi điều tôi mong muốn và hướng đến: môi trường đa văn hoá, chất lượng giảng dạy hàng đầu, mạng lưới doanh nghiệp toàn cầu, với phương châm đa dạng, công bằng, hoà nhập và khẩu hiệu Knowledge That Matters – tri thức là yếu tố then chốt đối với sự phát triển của xã hội. Tuy thế, tôi lại có những may mắn khác, đó là phổ thông khối A, đại học khối D, từng làm việc cho một số tập đoàn tư nhân đa quốc gia có yếu tố kinh doanh, ngoài ra tôi cũng có kinh nghiệm về giáo dục Ý. Thế nên tôi muốn đầu tư thời gian vào việc lan toả kiến thức.
- Tên “ITApedia” mang ý nghĩa gì?
ITA- là Italia, -pedia có nguồn gốc từ tiếng Hy Lạp cổ đại, παιδεία (paideía – nuôi dưỡng, giáo dục, đào tạo). Tôi định hướng ITApedia là kênh kiến thức về ngôn ngữ, văn hoá và du học Ý. Ngoài ra, tôi cũng có trang Viola, cũng chủ yếu nói về đất nước, văn hoá, con người Ý.
- Ai là đối tượng mà bạn hướng đến khi xây dựng ITApedia?
Trên hết là hướng đến các bạn trẻ yêu văn hoá và ngôn ngữ Ý và/ hoặc các bạn đang tìm khoá học, trường đại học, đất nước để đến học; bởi chính tôi, trong suốt nhiều năm học tập, từng mong muốn có sách để đọc, cổng kiến thức để tự học sâu hơn, nhưng chưa bao giờ cảm thấy đủ. Bây giờ mọi thứ đều dễ dàng: nội dung đa dạng hiện diện ở khắp nơi, nhưng không phải tất cả đều là thông tin hoặc kiến thức hữu ích. Công cụ kĩ thuật số luôn là con dao hai lưỡi và tôi muốn dùng lưỡi thiện để thực hiện những món ngon, lành mạnh.
- ITApedia khác gì so với các trang web khác về nước Ý?
Các trang của Ý về nước Ý được xây dựng công phu bởi nhiều người, là nguồn cảm hứng và cung cấp cho tôi nhiều thông tin bổ ích, còn một số trang về nước Ý của Việt Nam thì khá sơ sài, trong đó nước Ý chỉ được giới thiệu một phần và là một phần của trang, lại thúc đẩy tôi phải làm một điều gì đó chỉn chu, chất lượng.
Tôi cũng mong muốn các bạn trẻ đóng góp bài viết, nhưng không mời chào rầm rộ mà chỉ để đôi dòng, tuỳ duyên có được các bạn thấy không và sau đó các bạn có viết bài không. Hoặc đôi khi các bạn không viết về mình thì tôi sẽ hỏi có đồng ý cho tôi viết về các bạn không.
- Điều gì khiến bạn tâm đắc nhất trong quá trình phát triển ITApedia?
Thật không ngờ rằng câu hỏi này lại làm khó tôi, có lẽ vì tôi tâm đắc với tất cả các yếu tố, và tôi cũng không có tính thiên vị. Nhưng nếu phải gói gọn trong một điều thì đó là sự tự do thể hiện ý tưởng bằng mọi công cụ và mọi cách thức mà tôi có thể, để truyền đạt mọi điều mà tôi mong muốn.
- Bạn xây dựng hệ thống nội dung như thế nào?
Đầu tiên tôi chỉ muốn xây dựng khoá học tiếng Ý, nhưng càng làm tôi càng thấy chưa đủ, cứ như thể ITApedia có hàng triệu độc giả trên toàn thế giới nhìn vào hàng ngày, dù tôi biết traffic thực của trang và sự tiến triển theo thời gian của nó.
Một khó khăn luôn hiện hữu là có những điều tôi muốn đạt được nhưng chưa thực hiện được ngay lập tức; nhưng tôi là người ham học nên sẽ dần thực hiện được (trong khi đó vẫn nảy ra những ý tưởng mới), cứ như thể cứ càng đi con đường lại càng dài, nhưng tôi vừa vui vừa làm được điều có ích.
- Những chủ đề nào trên ITApedia bạn đầu tư nhiều nhất về thời gian và công sức?
Thứ nhất là khoá học, bởi nó là sự kết hợp của rất nhiều yếu tố, như một ma trận kiến thức, ngôn ngữ, sự chính xác, sự liền mạch, sự chặt chẽ, tính khác biệt, tính toàn diện, tính hiệu quả,… và ban đầu phải thử và sai rất nhiều mới có thể hoà hợp được với cách nền tảng vận hành. Đôi khi tôi mở ra xem bao nhiêu bài học, thấy bất ngờ trước lượng bài (hàng trăm) mà tôi đã xây dựng. “Tại sao lại nhiều thế nhỉ?” nhưng rồi tôi nhớ lại có những đêm tôi thức đến 3-4 giờ sáng (dù ban ngày vẫn cợt nhả như thường), vì nếu tôi bỏ dở thì có thể ngày mai trí nhớ của tôi không được khôi phục đầy đủ; giống như đang đi giữa đường thì dừng đột ngột, rồi lại mất công khởi động và tăng tốc trong khi chỉ cố một chút nữa thôi là đến trạm dừng nghỉ. Thời điểm này tôi đang tạm dừng xây dựng khoá học để tập trung cho một số công việc khác có tính cấp bách hơn, hy vọng sau đó sẽ thu xếp được thời gian. Tôi nghĩ điều này không ảnh hưởng nhiều, bởi tôi không chạy theo tính nhất thời mà mong muốn xây dựng nền tảng vững chắc để tồn tại lâu dài, cho dù công nghệ có đang phát triển như vũ bão. Thích bông hoa, yêu con mèo là một chuyện; nhưng để có một bông hoa chạm đến cảm xúc, bạn cần tưới tắm tỉa tót cho nó và chờ nhiều ngày cho đến khi nó bừng nở, để có một con mèo cưng, bạn phải để tâm chăm bẵm từ lúc nó còn bé xíu; đổi lại bạn có khoảng thời gian trải nghiệm ngọt ngào.
Thứ hai là những thông tin xác thực hữu ích cho các bạn sinh viên, bởi tôi phải tìm tòi ở nguồn chính thống, đọc ngôn ngữ gốc sau đó chắt lọc, cô đọng để nhằm vào đúng trọng tâm. Thứ ba là podcast, chính vì được tự do tung tẩy nên đòi hỏi nhiều sáng tạo hơn, sau đó là quá trình thu âm, dựng audio và/ hoặc video. Còn lại thì tôi nghĩ hoặc thấy gì hay hay và phù hợp thì đưa vào.
- Trang nào trên ITApedia khiến bạn xúc động nhất khi viết?
Tôi vẫn trong giai đoạn tham lam cả về chất lượng lẫn số lượng nên chưa có thời gian để sự xúc động len lỏi vào, mà chỉ có đam mê.
- Bạn đã gặp khó khăn gì khi tự mình làm toàn bộ nội dung trang web?
Như một dàn nhạc giao hưởng, để tạo nên một bản hòa tấu hay, nhạc trưởng không chỉ cần tài năng và cảm xúc tinh tế mà còn phải truyền cảm hứng và gắn kết từng nhạc công. Mỗi thành viên trong dàn nhạc đều phải lắng nghe nhau, tôn trọng nhịp chung và dốc hết tâm hồn vào từng nốt nhạc. Khi đó, cái đẹp không chỉ nằm ở âm thanh, mà còn ở sự đồng lòng.
Khi có đồng đội phối hợp ăn ý, chặt chẽ, rành mạch thì công việc sẽ trôi chảy và có thể phát triển những ý tưởng mới lạ, nhưng chẳng may không chung một nhịp đập thì khó cộng hưởng, thế nên thà vận dụng các nơ-ron trong một cái đầu cho một chiến dịch tổng thể còn tốt hơn.
Trước đây, khi chưa có AI, tôi cũng tạo dựng được những “công trình” nho nhỏ cho riêng mình; giờ đây có AI, tôi vẫn kiêm nhiệm tất cả các vai trò như trước: tổng biên tập, biên tập viên, R&D, IT… nhưng có sự dịch chuyển về tỉ lệ thời gian đối với mỗi vai trò, và năng suất cũng tăng lên. AI hỗ trợ cho tôi rất nhiều – và tôi không ngại nói ra điều này, cho dù định kiến kiểu “nó dùng AI đấy” rất phổ biến.
Vấn đề không phải là dùng AI hay không dùng AI, mà nếu dùng AI thì dùng thế nào, ở đâu. Nói ngắn gọn, tôi nhờ AI hỗ trợ việc truyền đạt kiến thức nhưng cũng khá khắt khe, và không sử dụng nó trong việc lập kế hoạch, thể hiện cảm xúc, kể chuyện cá nhân, đưa ra quyết định… Mục tiêu của tôi là kết nối kiến thức dựa trên những điều có được nhưng theo phong cách và logic của riêng mình. Nếu tôi phó mặc mọi điều cho AI thì chắc có thể xây dựng toàn bộ trang web chỉ trong một ngày.
Cũng có người hỏi tôi xây dựng trang web này làm gì, ai đó muốn tìm hiểu thông tin gì thì cứ hỏi AI là xong, tương tự câu hỏi “Mất công đan áo làm gì, mua nhoằng cái là xong” hay “Vẽ tranh làm gì, in hẳn một kiệt tác mà treo, vừa đẹp vừa nhàn”. Thường thì tôi không trả lời những câu hỏi này.
Giờ cứ hãy bàn về AI hiện tại, chưa vội nghĩ đến những điều khủng khiếp nó sẽ làm được trong tương lai không xa. Giả sử tất cả chúng ta đều có cơ hội tiếp cận và sử dụng AI tương đương nhau, “sản phẩm” hay “tác phẩm” mỗi người làm ra lại khác nhau – sự kết hợp những yếu tố cơ bản càng phức tạp thì cấp độ khác biệt lại càng lớn. Cuộc chơi lúc này là ai sử dụng AI tốt hơn, hiệu quả hơn.
Khi sử dụng AI, tôi chủ động tiếp thu điều gì đó từ thông tin được cung cấp, sau khi đối chiếu với nguồn chính thống và/ hoặc đánh giá tính xác thực dựa trên kiến thức tích luỹ lâu dài, thay vì chỉ copy/ paste với một thao tác đơn giản nhưng lại để nó vuột khỏi tâm trí ngay sau đó. Mà tôi không hoàn toàn tin tưởng AI, vẫn thường xuyên tranh cãi và bắt bẻ nó.
Việc sử dụng AI cũng đòi hỏi sự trung thực. Ví dụ, tôi có thể hợp tác với AI để tạo ra nội dung các bài học tiếng Ý, Anh, Pháp hoặc Tây Ban Nha, vì tôi có kiến thức các ngôn ngữ đó, nhưng chắc chắn là tôi không tạo bài học tiếng Nhật, Hindu, hay Khmer, vì cho dù AI có thông minh cỡ nào, tôi giỏi đặt câu lệnh ra sao thì đạo đức nghề nghiệp cũng không cho phép tôi thực hiện, trừ trường hợp tôi dần dần học các thứ tiếng đó và sử dụng được ngay cả khi không có sự trợ giúp của AI.
Một số sinh viên hỏi tôi có nên sử dụng AI để viết motivation letter không, tôi trả lời rằng dù không ai cấm thì bạn cũng không nên sử dụng AI, vì nó có thể khiến bạn phụ thuộc hoặc thậm chí trở nên lúng túng. Và trên thực tế, motivation letter là câu chuyện cơ bản, chân thực về bản thân, chặng đường phát triển và nguyện vọng, ý tưởng của bạn, không phải một bài nghiên cứu khoa học đòi hỏi những kiến thức chuyên sâu để cần phải có sự trợ giúp.
Ở nhiều mặt trận khác, AI được khuyến khích sử dụng. Chẳng hạn, Bocconi là một trong những đại học châu Âu đầu tiên trên thế giới bắt tay với OpenAI, tạo điều kiện cho 17.000 giảng viên và sinh viên sử dụng AI trong việc xây dựng, mô phỏng lý thuyết (nâng cao hiểu biết học thuật và thực tế), đo lường khái niệm từ dữ liệu phi cấu trúc (nghiên cứu, ứng dụng khoa học xã hội), và cá nhân hoá giáo dục (học tập tương tác, nâng cao tư duy phản biện). Đây không phải là sử dụng AI trên bề mặt, mà đi sâu vào nhiều tầng kiến thức, nâng cao trải nghiệm giáo dục và định hình bối cảnh ra quyết định trong tương lai.
- Có bài viết nào bạn phải sửa đi sửa lại nhiều lần mới thấy hài lòng không?
Rất tiếc là rất nhiều. Thi thoảng tôi đọc lại các bài đăng của chính mình một cách ngẫu nhiên, ngay khi phát hiện ra cách dùng từ rối nùi, tôi vào sửa lập tức. Tôi có xu hướng làm theo những gì mình ngưỡng mộ. Chẳng hạn, thích thời trang cao cấp, thì đến dấu chấm phẩy cũng phải tỉ mỉ như đường kim mũi chỉ; nói về nước Ý, thì nó cũng phải có phẩm chất Made in Italy. Suy nghĩ, lời nói và hành động của tôi thống nhất với nhau.
Có thể tôi sẽ lộ ra điểm yếu gì đó trên trang web này, nhưng tôi không sợ. Tôi vẫn hay phát hiện ra sự ngớ ngẩn của mình, khi đặt bản thân vào vai trò người đọc. Nhưng chừng nào còn cảm thấy mình ngốc nghếch, thì tôi vẫn hào hứng học hỏi và chia sẻ kiến thức, một cách không mệt mỏi.
Một điều chắc chắn là, sau khi đăng bài viết này tôi sẽ còn sửa nhiều! Vì mặc dù những gì tôi nói ở đây đều chân thực, tôi vẫn muốn chúng hấp dẫn và mang tính thuyết phục hơn.
- Bạn tìm kiếm và kiểm chứng thông tin trên ITApedia bằng cách nào?
Tôi tham khảo thông tin gốc từ các nguồn chính thống (cổng thông tin chính phủ, ngoại giao, trường đại học, nhà xuất bản…) cộng kiến thức và kinh nghiệm thực tế của mình để xây dựng bài. Là một người yêu sáng tạo, khi cần cảm hứng âm nhạc tôi không nghe nhạc mà có thể là đi lang thang, khi cần cảm ứng hội hoạ tôi không xem tranh mà có thể là đọc sách… (không biết có ai như tôi không, kiểu tìm cảm hứng chéo), khi xây dựng khoá tiếng Ý tôi không tham khảo các giáo trình khác, mà dựa trên sự hiểu biết của mình để xem trình bày gì, như thế nào cho hiệu quả… Nhưng chắc chắn là, khi cần tin tức, tôi phải xem các nguồn chính thống, vì tôi không sáng tạo được tin tức, mà chỉ có thể trình bày lại theo một cách nào đó.
- Bạn làm gì để đảm bảo thông tin luôn cập nhật và chính xác?
Tôi thường không chạy theo thông tin cập nhận, mà chuyên vào thông tin hữu ích (thủ tục, quy định,…) và kiến thức nền tảng, để khi nó được hấp thụ rồi thì sẽ đọng lại, kết hợp với những kiến thức khác để có những giải pháp, sáng tạo, cộng thêm trải nghiệm thưởng thức, chứ không phải một tin tức thông thường xuất hiện trên tất cả các báo, gây sự chú ý của tất cả mọi người, sau đó lại trôi tuột đi vì trên thế giới luôn liên tục xảy ra chuyện nọ chuyện kia.
- Phong cách viết của ITApedia được bạn định hình ra sao?
Vẫn luôn là phong cách của tôi: cẩn thận, trau chuốt, ngôn từ không nhất thiết quá phức tạp nhưng đủ để truyền tải những điều tôi muốn mang đến độc giả. Có thể bạn sẽ hỏi tôi “nếu sử dụng AI thì bạn sẽ mất dần phong cách của mình”. Trả lời câu hỏi này không khó, bạn hãy hình dung việc tổng biên tập lên kế hoạch, giao nhiệm vụ cho nhân viên, sau đó duyệt bài của nhân viên và người cuối cùng chịu trách nhiệm nội dung (trước công chúng, pháp luật) lại cũng chính là tổng biên tập. Trên thực tế, trước và sau khi có AI thì tôi cũng đã, đang viết bằng tư duy và phong cách của mình, và tôi sẽ tiếp tục việc đó.
Như bài viết này, tôi nhờ chính AI nghĩ ra các câu hỏi để có tính hệ thống, khách quan, không thiên vị, tránh thiếu sót và trả lời hoàn toàn bằng suy nghĩ, lời lẽ của mình, để không làm mất đi khả năng tư duy và sống thật với bản thân, bởi những điều tôi nói ra ở đây là từ chính bản thân tôi, không trích nguồn tin ở bất cứ đâu.
- Có phần nội dung nào bạn thấy vẫn chưa đạt như kỳ vọng không?
Có, vẫn là phần khoá học. Tôi muốn đưa thêm nhiều thông tin văn hoá, tác phẩm nghệ thuật dưới dạng video, audio,… nhưng chưa làm được vì chưa dành được thời gian. Tôi còn nhiều công việc và trách nhiệm khác nữa.
- Đâu là khoảnh khắc bạn cảm thấy mình đang làm một điều thực sự ý nghĩa?
Mọi khoảnh khắc, bạn có tin hay không thì tuỳ. Bởi vì về mặt cảm xúc, tôi có thể nó trôi dạt chỗ nọ chỗ kia, nhưng trong công việc, nếu không thực sự ý nghĩa thì tôi đã không làm. Và ở đâu cũng có sự hiện diện của cái tốt, cái xấu, nhưng tôi chỉ chọn nói về cái tốt mà không cảm thấy tội lỗi vì tôi vẫn phản ánh cái tốt một cách trung thực, không cường điệu.
- Bạn nghĩ gì về vai trò của ITApedia trong việc thúc đẩy hiểu biết giữa Việt Nam và Ý?
Mặc dù dồn rất nhiều tâm huyết vào ITApedia, tôi lại không tốn tâm trí cho những kì vọng lớn lao. Nếu có, nó chỉ nên lan toả thầm lặng hoặc theo cách nào đó, mà nếu tôi tưởng tượng ra được thì hoá ra lại là có kì vọng. Sự kì vọng gây ra lệ thuộc cảm xúc hoặc tinh thần, với những công việc vì “đam mê” như thế này, tôi muốn để tâm trí tự do.
- Những phản hồi nào từ độc giả khiến bạn cảm động nhất?
Khi tôi nhận được tin nhắn, bình luận cảm ơn vì sự đóng góp của tôi có ích cho bản thân họ và cộng đồng yêu tiếng Ý, nước Ý. Như tôi nói ở trên, tôi không kì vọng một điều gì đó lớn lao, mà niềm vui của tôi đến từ những lời khen chân thành, giản dị.
- Bạn có kế hoạch phát triển ITApedia thành nền tảng lớn hơn không?
Nội dung ITApedia đang được tích luỹ dần, và thi thoảng tôi lại nghĩ ra điều gì đó mới mẻ để làm nó phong phú thêm. Kế hoạch rõ ràng thì chưa có, nhưng biết đâu đến một lúc nào đó tôi nảy ra ý tưởng đột phá hoặc có bệ phóng bên ngoài.
- Điều gì bạn muốn người đọc nhớ đến sau khi rời khỏi ITApedia?
“Mình sẽ quay lại”.
- Nếu chỉ được gửi gắm một điều qua ITApedia, bạn sẽ nói gì?
Kiến thức không bao giờ thừa, và niềm vui học là vô tận. Chỉ cần bạn chọn phương pháp và nguồn kiến thức phù hợp với bản thân mình.