Vào giữa thế kỷ XX, rất nhiều người dân Ý chỉ sử dụng phương ngữ địa phương, thậm chí không biết đọc, biết viết. Trong bối cảnh đó, truyền hình đã trở thành công cụ mạnh mẽ giúp phổ biến tiếng Ý đến mọi người dân.
Trước năm 1950, tiếng Ý chưa thực sự là ngôn ngữ chung của toàn dân tộc. Phần lớn người Ý sử dụng phương ngữ, ngôn ngữ duy nhất họ biết đến. Việc phổ biến tiếng Ý sau đó là một quá trình dài, nhờ vào hệ thống giáo dục, sự phát triển kinh tế và đặc biệt là sự xuất hiện của truyền hình.
Từ “truyền hình” (televisione) là sự kết hợp của hai yếu tố cổ điển: “tele” từ tiếng Hy Lạp cổ, nghĩa là “ở xa”, và “visione” từ tiếng Latin, chỉ hành động nhìn. Sự giao thoa giữa ý nghĩa truyền thống và công nghệ hiện đại đã biến truyền hình thành phương tiện quan trọng trong đời sống.
Một trong những đóng góp nổi bật của truyền hình với ngôn ngữ Ý là chương trình “Non è mai troppo tardi”, được đài truyền hình quốc gia RAI phát sóng khoảng 50 năm trước. Dưới sự dẫn dắt của thầy giáo tài ba Alberto Manzi, chương trình đã dạy hàng triệu người dân Ý biết đọc, biết viết và tiếp cận tiếng Ý chuẩn, đặc biệt là những người chỉ quen giao tiếp bằng phương ngữ.
Trong thời gian gần đây, RAI tiếp tục sứ mệnh giáo dục với nhiều chương trình như “Parola mia” (Lời của tôi) mang tính giải trí và các chương trình dành cho người nước ngoài như “Cantieri d’Italia” và “In Italia”, thực hiện với sự hợp tác giữa RAI Educational và các bộ ngành chính phủ. Những chương trình này không chỉ giúp người nhập cư học tiếng Ý mà còn tạo cơ hội hòa nhập tốt hơn vào xã hội Ý.
Truyền hình không chỉ là phương tiện giải trí mà còn là công cụ quan trọng trong việc thúc đẩy văn hóa và ngôn ngữ. Nhờ truyền hình, tiếng Ý đã vượt qua rào cản phương ngữ, trở thành ngôn ngữ chung của cả dân tộc. Câu chuyện của RAI không chỉ là sự phát triển của truyền thông mà còn là biểu tượng của sự thống nhất và tiến bộ ngôn ngữ.